The Savills Blog

Cuộc chiến chúng ta phải đối diện

Mỗi ngày, tôi đều cố gắng làm quen và gọi tên mỗi trẻ em đến với Blue Dragon để có thể khiến chúng cảm giác như ở nhà.

Thế nhưng, luôn có những ngoại lệ: những trẻ em gái và phụ nữ trẻ từng là nạn nhân của nạn buôn bán người tại Trung Quốc – những người mà tôi thường cảm thấy khó khăn mỗi khi bắt chuyện cùng. Không còn gì để bàn cãi, đó là những con người tuyệt vời với những câu chuyện mà không ai trong chúng ta có thể tưởng tượng được – họ là những người với lòng dũng cảm khó kiếm, đã thành công chạy thoát khỏi tội ác buôn người. Tôi hiểu được rằng khi mà họ về tới Việt Nam và đang trong những bước đầu tiên của quá trình hồi phục sau những gì đã phải trải qua thì tất nhiên họ sẽ ngần ngại nếu phải chia sẻ và nói chuyện với một người đàn ông ngoại quốc cố gắng trao đổi với họ bằng tông giọng tiếng Việt kỳ lạ như tôi.

Các nhà tâm lý học tại Blue Dragon và các nhà hoạt động xã hội của chúng tôi là những người có kỹ năng tốt nhất thế giới (nếu tôi không quá thiên vị) về hỗ trợ các nạn nhân của nạn buôn bán người hồi phục sau khi được giải cứu. Bởi vậy nên tôi không thể làm gì hơn để hỗ trợ cho họ ngoài việc mỉm cười với họ mỗi lần đi ngang qua.

Tuy vậy nhưng thi thoảng, khi các thành viên trong gia đình hoặc cảnh sát từ các tỉnh khác tới Hà Nội để có thể gặp và đưa họ trở về nhà, họ lại yêu cầu gặp tôi để có thể nói lời cảm ơn trực tiếp cho những gì mà Blue Dragon đã làm.

Hôm nay là một trong những ngày đó…

Số lượng những cuộc giải cứu mà Blue Dragon đã làm hiện đã lên tới con số 900; tuy vậy nhưng tôi vẫn luôn thấy đồng cảm với từng nạn nhân mà mình đã từng găp. Mỗi người đến với một câu chuyện kinh hoàng khác nhau; và thực sự là mỗi bản báo cáo mà tôi đọc hay mỗi câu chuyện mà chúng tôi chia sẻ với nhau cũng chỉ là một mảnh nhỏ của toàn bộ sự thật cho những gì mà họ đã trải qua.

Ngày hôm nay tôi gặp Tâm – một phụ nữ trẻ nhưng đã ở Trung Quốc tới 8 năm. Cô trốn khỏi ngôi nhà nhỏ của mình gần biên giới Lào với ý nghĩ sẽ tìm được một công việc với mức lương ổn định trong nhà hàng nào đó. Tất cả những kinh nghiệm sống mà cô có ngày đó chỉ là những gì được chiếu trên tivi. Bởi vậy nên Tâm dễ dàng trở thành một phi vụ làm ăn nhanh chóng của những tên buôn người.

Những gì mà Tâm đã trải qua ở Trung Quốc còn kinh khủng hơn bất cứ điều gì mà bất cứ bộ phim hay cuốn tiểu thuyết nào có thể miêu tả. Tâm đã bị cưỡng hiếp, bị đánh đập dã man và bị bán lại nhiều lần tới mức cô đã từng tuyệt vọng nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ gặp lại gia đình được nữa.

Thế nhưng, tối nay, cô ấy đang trên đường trở về nhà. Ngày mai, Tâm sẽ về lại ngôi làng nhỏ của mình, lại một lần nữa được bao bọc bởi gia đình cùng họ hàng, những người đã tin rằng Tâm đã ra đi mãi mãi trong suốt 8 năm vừa qua.

Tâm đã nở một nụ cười thật tươi cùng với tất cả sự tự tin của mình khi đối diện với những điều kinh khủng đã qua cũng như những mọi điều không chắc chắn sắp tới. Cô đã sống sót qua sự nghiệt ngã của số phận, bởi vậy nên tôi tin rằng dù tương lai có thử thách thế nào thì Tâm sẽ luôn dũng cảm để có thể vượt qua.

Tôi thường trăn trở về những điều xấu xa mà chúng ta mang lại cho nhau, cũng như mang lại cho trái đất này. Nhưng cũng đồng thời, tôi tin tưởng vào sự bền bỉ và kiên gan của con người khi đối mặt với những thử thách tồi tệ nhất ấy.

Không một ai phải từ bỏ sự tự do của mình để trở thành vật phẩm của kẻ khác; và cũng không một ai phải trải qua sự hành hạ và bạo lực kinh hoàng như những gì đã xảy đến với Tâm. Để điều này có thể trở thành hiện thực, đó là trách nhiệm của mỗi chúng ta trong công cuộc ngăn ngừa tôi phạm buôn bán người và làm tất cả những gì có thể để những người phụ nữ như Tâm có thể tận hưởng được sự tự do bình thường mà họ xứng đáng.

ĐỌC THÊM

Những điều dễ tổn thương

Recommended articles